Thứ Ba, 17 tháng 3, 2009

Phải sống !!

Có bao giờ khi ở tận cùng của sự kiệt quệ, bạn nghĩ đến cái chết? Có bao giờ bạn thèm một vật sắc nhọn cứa vào mình? Có bao giờ, bạn tự làm đau mình khi nghĩ đang cuối con đường.

Bạn thân tôi, năm lớp sáu, không chịu nổi cảnh sống ngột ngạt của mẹ ghẻ con chồng, bạn tìm đến cái chết. Tôi bàng hoàng khi nhận được tin. Mười một tuổi, tôi không biết làm gì cho bạn, ngoài việc ôm chầm lấy mà khóc nức nở. May mắn thay, bạn có thể trở về. Sau việc đấy, bạn trở thành con nuôi của cha mẹ tôi. Bây giờ, bạn có chồng, có một đứa con trai bốn tuổi. Khi bạn về nhà, chúng tôi vẫn ôm chầm lấy nhau như khi mười một tuổi.

Sự sống giữ lại một con người, giữ lại cho tôi một người bạn, để bây giờ chúng tôi ở hai đầu đất nước, khi mệt mỏi tôi vẫn có thể tìm đến, chỉ để nói một câu duy nhất: "Tao lại buồn" rồi nghe bạn mắng xối xả.

Bạn tôi, năm lớp mười một, bỏ đi trong một tai nạn giao thông khi về quê giỗ ông. Tôi còn nhớ, buổi sáng hôm ấy chúng tôi còn nói với nhau cái gì đấy. Tôi nhớ như in rằng dù học chuyên toán nhưng cả tôi và bạn đều được cử đi thi văn nhưng chúng tôi đã không thử.

Bạn tôi, năm tôi học đại học thứ nhất, ra đi chỉ vì một lý do rất vớ vẩn: chụột rút trong bể bơi. Tôi còn nhớ, ngày xưa, bạn và tôi chung một đường về nhà. Chúng tôi là dân chuyên, ít nói chuyện linh tinh với nhau trừ những người bạn thân. Chỉ dăm ba câu chuyện vớ vẩn là kỷ niệm giữa tôi và bạn.

Bạn tôi, năm tôi học đại học thứ hai, ra đi vì sốt xuất huyết. Không người thân, không bạn bè bên cạnh. Khi đưa bạn đi cấp cứu thì đã muộn mất rồi.

Bạn tôi, năm tôi học đại học thứ ba, bỏ cuộc sống ra đi vì nợ nần. Tôi không mấy khi chơi với bạn nhưng cũng bất ngờ khi nhận được tin như thế. Chúng tôi, những đứa trẻ được bao bọc, xa gia đình, dễ dàng bị cám dỗ.

Bà tôi. Ngay những ngày cuối của năm 2008 bỏ chúng tôi ra đi sau 6 năm nằm liệt giường. Mẹ tôi kể, những ngày cuối đời bà bảo bà sợ chết, bà hỏi khi bà chết mẹ sẽ sắp xếp cho mọi người ngồi xung quanh bà như thế nào vì mẹ là con cả. Tôi trở về khi bà đã nằm trong quan tài, da trắng hồng, tóc bạc như bà tiên.

Tôi thấy, người ta đấu tranh, giành giật lại sự sống khi ranh giới giữa sống và chết mong manh như làn khói.
Tôi thấy, người ta tố cáo, xét xử, tranh tụng lâu dài như thế nào để quyết định cho một con người phải chết dù ngay cả khi người ấy không còn đáng sống.
Tôi thấy, giữa đêm đông lạnh giá, những cụ già không nơi nương tựa, sau một ngày lê la ngoài đường, quấn mình trong tấm chăn mỏng ngủ ngon lành bên góc đường. Họ cũng đang tìm cách đấu tranh để giữ lại quyền được sống.
Tôi thấy, những đứa trẻ bị máu trắng nơi bệnh viện, chỉ cần một mũi tiêm nhân đạo để trở về với cõi hư không nhưng không bố mẹ nào có thể nhẫn tâm. Họ giữ lại một chút sự sống cho báu vật của mình.
Tôi thấy, những con người quên mình để cứu lấy những con người sắp chết. Họ giữ lại cho cuộc sống những con người xứng đáng làm người.

Tôi! Một con bé dễ bị ám ảnh. Không ít lần tôi bảo rằng sẽ chết khi cùng đường, khi không có lối thoát. Nhưng đến giờ tôi vẫn sống. Nghĩa là cha mẹ ban sự sống cho tôi và tôi đáng sống. Và tôi cần sự sống như sự sống cần tôi.

Phải sống! (st)

Thứ Năm, 12 tháng 2, 2009

Logo tình yêu

No matter how you love her
Please stay far far away. Round her neck there is a yellow ribbon
(Cho dù bạn yêu nàng thế nào, hãy nén lòng mình bởi trên cổ nàng đã có một chiếc khăn lụa vàng)
Nếu chọn một biểu tượng của tình yêu, chắc chắn mọi người sẽ nghĩ ngay đến trái tim. Thì đấy, ngập tràn đường phố vào lúc này là những trái tim lung linh đủ sắc màu. Nghĩ đến trái tim, người ta nghĩ về tình yêu.

Nhưng tôi thấy trái tim có gì đó phô trương, lòe loẹt và quá bình thường. Muôn vạn người dường như đều chọn trái tim là biểu tượng cho tình yêu vĩnh cửu của mình (nhưng trái tim đâu có vĩnh cửu!)

Không trái tim thì ắt là hoa hồng. Hoa hồng đẹp đấy, nhưng chóng tàn. Tình yêu mà cũng chóng tàn như hoa hồng thì đáng buồn làm sao.

Nhiều người chọn hình ảnh của đôi môi. Hình như biểu tượng ấy chỉ gợi lên sự đam mê. Đam mê dù đã đi qua, tình yêu vẫn còn ở lại.

Những người sắp lập gia đình cho rằng chiếc nhẫn mới là biểu tượng đẹp nhất. Chiếc nhẫn chỉ là sự ràng buộc mà thôi. Tình yêu bản thân nó hoàn toàn tự do, đừng để một chiếc nhẫn mỏng manh ràng buộc mình với một thứ tình yêu đã rệu rã tự bao giờ.

Vì vậy, tôi không thích tất cả những biểu tượng ấy. Nếu chọn cho mình một biểu tượng của tình yêu, tôi sẽ chọn một chiếc khăn vàng.

Tại sao như vậy? Bởi vì đằng sau chiếc khăn vàng là rất nhiều ý nghĩa. Nó là tích hợp của sự tận tụy, nỗi nhớ, lòng thủy chung và khoan dung. Đó chính là bản chất của tình yêu.

Ý nghĩa phổ biến nhất của chiếc khăn vàng là nỗi nhớ của những người mẹ, người vợ, người yêu về những người đàn ông ở một nơi phương xa nào đấy. Thường đó là những người phụ nữ đã trót ôm ấp trong lòng mình hình ảnh của những anh lính có trái tim quả cảm. Họ ra đi nhưng hình bóng họ còn mãi trong tâm trí những người ở lại.

Vì vậy, đã có một thời những cô gái trẻ cài lên tóc hay buộc quanh cổ mình một chiếc khăn vàng. Đó là biểu tượng của sự thủy chung. Một cô gái đeo khăn vàng nghĩa là cô ấy đã yêu, đã hẹn ước và đang đợi chờ một người đàn ông. Anh ta ở nơi đâu đó trên trái đất này, hoặc anh ấy đã chạm đến cổng thiên đường nhưng anh ấy vẫn là người đàn ông cô yêu. Vĩnh viễn, vĩnh viễn... Cô muốn nói với tất cả mọi người điều đó.

Chính vì vậy mà đã có một bài hát và bộ phim mang tên She wore a yellow ribbon. Chuyện kể về một chàng trai yêu một cô gái nhưng trên chiếc cổ của cô đã có một chiếc khăn vàng. Chàng trai ngậm ngùi:

No matter how you love her
Please stay far far away. Round her neck there is a yellow ribbon
(Cho dù bạn yêu nàng thế nào, hãy nén lòng mình bởi trên cổ nàng đã có một chiếc khăn lụa vàng)

Chiếc khăn vàng còn là biểu tượng của niềm hy vọng và lời chúc bình an. Khi tiễn đưa những chàng thủy thủ ra khơi, những người vợ, người yêu thường vẫy chào họ bằng một chiếc khăn vàng. Chiếc khăn vàng gói vào trong đó tất cả niềm hy vọng, nỗi chờ mong và cả sự âu lo của những người yêu nhau.

Nhưng ý nghĩa phổ biến nhất của chiếc khăn vàng chính là chào mừng một sự trở về. Một người khi ra đi và khi trở về thường không phải là một con người. Chiếc khăn vàng chính là dấu hiệu của lòng vị tha, rằng người ở lại vẫn chấp nhận con người từng bỏ mình ra đi ấy.

Có một câu chuyện kể rằng: một người đàn ông tội lỗi bị tống giam vào tù. Trong tù, anh gửi cho vợ anh một lá thư và nói rằng: "Anh không xứng đáng để em chờ đợi. Em hãy tìm một hạnh phúc mới nhưng nếu khi anh ra tù, nếu em còn chấp nhận anh, xin em hãy treo một chiếc nơ vàng trên cây sồi già ở giữa quảng trường thành phố, để anh có thể nhìn thấy nó từ chiếc xe buýt đưa anh về. Còn nếu không thấy, anh sẽ ra đi, mãi mãi..."

Khi anh ra tù, lòng anh run rẩy và hồi hộp. Khi đi qua quảng trường thành phố, anh ngước nhìn lên cây sồi già. Nhưng không có gì cả. Thế là hết... Nhưng không, không phải là một cây sồi mà tất cả những cây sồi ở đó đều đã được treo rất nhiều chiếc nơ vàng. Những chiếc nơ vàng tung bay trong gió và dưới gốc cây sồi già, vợ anh đang đứng đó...

Đó chính là câu chuyện làm nên bài hát bất hủ Tie a yellow ribbon round the old oak tree.

Ngày hôm nay, người ta vẫn thường cột một chiếc nơ vàng quanh hộp quà khi gửi đến người mình yêu thương. Điều đó có nghĩa rằng người gửi quà đã cột chặt vào đó tất cả tấm lòng của mình. Chiếc nơ vàng trở thành biểu tượng của sự hiến dâng và lòng tận tụy.

Vì vậy, trong dịp lễ Valentine này, tại sao lại không chọn cho mình một chiếc nơ vàng đặt ở đâu đấy.

Hãy cột chiếc nơ trên áo mình nếu bạn muốn có một lời từ chối ý nhị, rằng bạn đã yêu và đang đợi chờ một người đàn ông khác.

Hãy cột chặt món quà bạn tặng người yêu bằng chiếc nơ vàng và trao nó cho người bạn yêu bạn. Chỉ có anh ấy mới có thể mở được món quà quý giá đó.

Và nếu bạn đang chờ đợi ai đó, hãy cột những chiếc nơ vàng quanh cây cối nhà bạn hay treo nó lên cửa. Hãy để người đàn ông ấy hiểu rằng bạn vẫn yêu, vẫn chấp nhận, vẫn thứ tha và chờ đợi anh ấy trở về. (st)

Ngày cuối tuần vô nghĩa

Ai đó đã nói rằng “thứ 7 máu chảy về tim”. Lần đầu tiên nghe câu nói này từ đứa bạn thân, tôi không hiểu gì nhiều nhưng giờ thì...

Cuối tuần của tôi là gì nhỉ? À, hình như tôi không để ý ngày cuối tuần nữa. Chỉ khi thấy mọi người giục nhau ra về, nhìn lại máy vi tính, mới có 4h30 thế mà văn phòng vắng tanh. Lúc đó tôi mới nhận ra cuối tuần. Chỉ còn mình tôi cắm cúi vào màn hình. Tôi cứ làm, làm và làm. Mặc cho thời gian cứ thế trôi qua lặng lẽ. Cho đến khi cơ thể mệt nhoài sau một tuần làm việc. Cho đến khi đầu óc không còn đủ minh mẫn. Tôi bước xuống lầu và chợt nhận ra mình là người cuối cùng rời khỏi công ty…

Về đến nhà, việc tôi thích nhất là nhảy vào nhà tắm và thư giãn. Có khi ở cả tiếng đồng hồ trong đó để “xả” mọi thứ khỏi cơ thể và lấy lại cảm giác thoải mái. Rồi cũng lại dán mắt vào PC, online, learning English, listening to music, read news, compose blog…và lên giường sớm hơn mọi ngày.

Tắt PC, tắt điện, đeo headphone và ngủ. Không một suy nghĩ, chẳng bận tâm đến bất cứ điều gì, chỉ biết một điều là “I have to sleep as soon as possible”.

Cuối tuần của tôi là thế đó. Làm việc thật nhiều cốt để giấc ngủ đến thật mau chóng. Rất đơn giản vì tôi...

Sợ phải suy nghĩ

Sợ phải quan tâm

Sợ phải vật lộn với nỗi nhớ

Sợ phải quay cuồng với hình bóng của ai đó

Sợ phải đấu tranh với con tim bất trị

Sợ phải gò ép lý trí

Sợ phải nhớ những kỷ niệm đã qua

Sợ phải đau vì quá khứ

Sợ phải… tập yêu ai đó một lần nữa

Sợ phải đối diện với màn đêm

And fear to cry once again… ^(-.-)^

Thứ Bảy, 24 tháng 1, 2009

Xuân !!

Hãy làm việc thật nhiều, sống và không ngừng hy vọng, ai trong chúng ta cũng có một thời để sinh ra và chết đi, có một thời để yêu thương và đau khổ, có một thời để hát ca và nhảy múa, có một thời để kiếm tìm và đánh mất, thời gian để sống và chết..
Thêm một năm nữa, chúng ta lại thêm một tuổi, cuộc sống thêm một chu kỳ, và trái đất lại có 365 ngày để quay quanh mặt trời. Ngồi thinh lặng trong một khu phố yên tĩnh, nghĩ về mùa xuân xa, về không khí ấm cúng và sâu lắng trong mỗi bữa cơm tất niên cùng người thân và bè bạn, chợt nhớ quê hương lạ.

Nếu bây giờ tôi ở Việt Nam...
... Thì tôi đang đi làm, mà thật ra mấy ngày cuối năm này cũng không tập trung lắm, đi làm cũng huyên thuyên chuyện Tết nhất rồi họp hành này nọ, tâm trạng cũng náo nức, muốn đi ra và hòa mình vào với đất trời.

Cuộc sống bận rộn hối hả, đến mấy ngày Tết càng vội vàng, chen chúc hơn. Ai buôn bán hay làm ăn ở đâu cũng muốn về với gia đình để cùng chuẩn bị cái Tết. Người Việt Nam mình thế, đó là quãng thời gian con người ta có cảm giác quê hương và mong vun vén để sum vầy cùng nhau nhất.

Nếu bây giờ tôi ở Việt Nam...
... Thì tôi hẳn đang chuẩn bị đón năm mới cùng gia đình rồi. Tất niên, mua sắm, dọn dẹp, cưỡi xe đi ngắm phố xá, chạy rong rong các con đường để cảm nhận mùa xuân, gặp mặt bạn bè bàn xem đầu năm đi chơi đâu. Bình thường đi cũng lắm, Tết vẫn thích đi, chúc nhau mấy câu lấy hên mà. Trời chắc sẽ đẹp, se lạnh để những người bên nhau thấy ấm lòng, để những mái ấm gia đình thêm chan hòa, để những trái tim và tâm hồn hòa quyện với nhau.

Nếu bây giờ tôi ở Việt Nam...
... Thì tôi đang viết blog này để nói về mùa xuân và đôi điều về cuộc sống. Một năm nhìn lại những gì đã qua, nhớ và suy nghĩ. Cuộc sống là gì, sẽ đưa chúng ta về đâu? Không ai biết trước được. Năm mà tôi đi học xa nhà cũng sẽ là năm bản lề cho một sự khởi đầu với tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ. Tôi không muốn để thời gian trôi đi vô ích, muốn học tập, mở mang, thành người và thực hịên ước mơ, vì tôi biết, dù thế nào đi nữa, không gì đáng yêu hơn cuộc đời này.

Đêm Singapore, mùa xuân cũng đã đến thật gần rồi, nhưng ngày xuân của chúng ta khác, ít ra là trong lòng người. Nhìn ra khung cửa sổ, thấy ánh trăng lơ lửng trên những khu nhà cao tầng trông như những hành tinh nhỏ, không có nhiều đêm có trăng sáng thế này, ánh sáng chiếu xuống con đường tĩnh mịch vắng lặng. Bỗng thấy trăng ở đây cũng đẹp thật, có lẽ còn rất nhiều điều để khám phá và học hỏi từ đất nước này.

Ở nơi đâu chúng ta sống, trên mọi nẻo đường chúng ta đi, bạn đều tìm và cảm nhận cái hay và cái hồn của miền đất đó, để rồi, nhận thấy thế giới thật đáng yêu và đáng khám phá. Phải ra đi để thấy được cái giới hạn của chúng ta trong cái vô hạn của đất trời, để thấy yêu quê hương mình thêm nữa, để đóng góp cho cuộc sống và để thấy mình không bao giờ cô đơn...

Mùa xuân xa, mùa xuân không ở lại và đã chia tay tôi thật rồi. Tôi vẫn nhớ về những người thân yêu và bạn bè mình. Những điều tốt đẹp nhất tôi vẫn mong đến họ, mong cho một năm đầy ắp niềm vui và yêu thương. Sức khỏe nữa, cho tôi, cho tất cả, thật nhiều năng lượng để sống, làm việc, yêu thương và chia sẻ.

Hãy làm việc thật nhiều, sống và không ngừng hy vọng, ai trong chúng ta cũng có một thời để sinh ra và chết đi, có một thời để yêu thương và đau khổ, có một thời để hát ca và nhảy múa, có một thời để kiếm tìm và đánh mất, thời gian để sống và chết.

Bạn hãy sống như vậy nhé, nếu hôm nay buồn, ngày mai sẽ là một ngày khác, nếu năm nay không vui, chúng ta còn 365 ngày mơ và một đời đế sống. Bạn nhé!

Năm mới hạnh phúc, cầu chúc sức khỏe tới những người thân yêu và những người bạn của tôi, cho bạn trai tôi nữa, người đã cùng tôi rong ruổi khắp các nẻo đường. Nhớ về tất cả... (st)