Ai đó đã nói rằng “thứ 7 máu chảy về tim”. Lần đầu tiên nghe câu nói này từ đứa bạn thân, tôi không hiểu gì nhiều nhưng giờ thì...
Cuối tuần của tôi là gì nhỉ? À, hình như tôi không để ý ngày cuối tuần nữa. Chỉ khi thấy mọi người giục nhau ra về, nhìn lại máy vi tính, mới có 4h30 thế mà văn phòng vắng tanh. Lúc đó tôi mới nhận ra cuối tuần. Chỉ còn mình tôi cắm cúi vào màn hình. Tôi cứ làm, làm và làm. Mặc cho thời gian cứ thế trôi qua lặng lẽ. Cho đến khi cơ thể mệt nhoài sau một tuần làm việc. Cho đến khi đầu óc không còn đủ minh mẫn. Tôi bước xuống lầu và chợt nhận ra mình là người cuối cùng rời khỏi công ty…
Về đến nhà, việc tôi thích nhất là nhảy vào nhà tắm và thư giãn. Có khi ở cả tiếng đồng hồ trong đó để “xả” mọi thứ khỏi cơ thể và lấy lại cảm giác thoải mái. Rồi cũng lại dán mắt vào PC, online, learning English, listening to music, read news, compose blog…và lên giường sớm hơn mọi ngày.
Tắt PC, tắt điện, đeo headphone và ngủ. Không một suy nghĩ, chẳng bận tâm đến bất cứ điều gì, chỉ biết một điều là “I have to sleep as soon as possible”.
Cuối tuần của tôi là thế đó. Làm việc thật nhiều cốt để giấc ngủ đến thật mau chóng. Rất đơn giản vì tôi...
Sợ phải suy nghĩ
Sợ phải quan tâm
Sợ phải vật lộn với nỗi nhớ
Sợ phải quay cuồng với hình bóng của ai đó
Sợ phải đấu tranh với con tim bất trị
Sợ phải gò ép lý trí
Sợ phải nhớ những kỷ niệm đã qua
Sợ phải đau vì quá khứ
Sợ phải… tập yêu ai đó một lần nữa
Sợ phải đối diện với màn đêm
And fear to cry once again… ^(-.-)^
Thứ Năm, 12 tháng 2, 2009
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét